Câu chuyện về Mướp !!!

Đó là câu chuyện về Mướp – một cô mèo mướp sống cùng một gia đình nhỏ ở thôn quê. Mướp là một cô Mèo khá thông minh, biết bắt chuột và thích được vuốt ve, gãi cổ, gãi bụng như những chú mèo khác.

Vào những ngày nắng, Mướp thường ra gốc cây khế ở sau nhà để nằm, tôi chẳng biết tại sao Mướp lại thích nằm ở đấy, có lẽ vì nó không muốn ai làm phiền và thích một chút cảm giác của nền đất lạnh. Như một thói quen thì khi nghe thấy tiếng bát đũa leng keng, Mướp lại chạy về, hồi đó thì chưa có hạt, cùng không có nhưng thức ăn chuyên dụng cho mèo như bây giờ. Nên Mướp thích ăn cơm trộn với cá, đôi khi là rau muốn, hay những câu mạ non mọc dại trong vườn.

Mướp rất thích đi chơi loanh quanh, có khi mướp đi đến 2-3 hôm mới về cùng với một vài vết thương do chạm chán với một vài con mèo khác. Cứ vậy mà hơn 10 năm Mướp vẫn sống cùng với gia đình tôi.

Chuyện cứ vậy trôi đi cho đến một ngày trời nắng đẹp vào hè 2007, khi đó tôi mới chỉ là một cậu bé học lớp 7 đang thưởng thức những ngày tuyệt vời của kì nghỉ hè năm ấy.
Khi ấy Mướp đã sống cùng với gia đình tôi 12 hay 13 gì đó. Mướp bây giờ là một cô mèo già, những bước đi có vẻ nặng nề hơn, bộ lông xù xì vì không được liếm nhiều như ngày xưa nữa, răng của Mướp cũng đã rụng quá nửa, bộ râu lưa thưa vài chiếc ngắn và đa phần đã bị gãy hết. Màng mắt của Mướp che khuất đi một góc mắt cho thấy Mướp đã thực sự già rồi.

Trưa hôm đó Mướp không về ăn cơm, đó cũng là chuyện khá bình thường vì hơn 10 năm nay Mướp vẫn thường như vậy. Và sau giấc ngủ trưa, tôi hé cánh cửa sổ cạnh dường để xem cảnh quan sau vườn, và kia Mướp vẫn nằm ở gốc cây khế trên những cọng rơm khô được rải ra sau vườn như nó vẫn làm hơn 10 năm nay. Cái nắng hè quện với mùi rơm khô của vụ mùa mới gặt nồng nặc quá khiến cho đến tận bây giờ, tôi vẫn nhớ được cái mùi vị quen thuộc gắn liền với tuổi thơ của mình.

Tôi cất tiếng gọi “Mướp ơi” nhưng không thấy Mướp có phản ứng gì. Và tôi biết chuyện gì đã đến với Mướp… Tôi chạy thật nhanh ra vườn sau nơi Mướp nằm, tôi đặt tay lên người Mướp. Người Mướp lạnh và cứng đờ khiến cho những dòng nước mắt của tôi không thể kìm nén lại. Mướp đã đi xa rồi !!!
Ngồi khóc một lúc lâu, tôi vào nhà và lấy một chiếc áo cũ, tôi đặt Mướp nằm lên đó và bắt đầu đào một chiếc hố ngay cạnh gốc cây khế. Tôi chôn Mướp ngay tại nơi và nó thích nằm nhất !!! Việc cuối cùng tôi có thể làm cho Mướp đó là ngắt một vài ngọn mạ non đặt len trên phần đất nơi tôi chôn Mướp. “Yên nghỉ nhé cô bạn già”.

Đến bây giờ tôi vẫn không hiểu sao mình vẫn nhớ về Mướp nhiều đến vậy. Và nếu như được chọn lại, tôi vẫn muốn được ôm Mướp, vuốt ve và gãi cổ cho Mướp hàng ngày. Và tao biết rằng nếu như mày có thể nói, mày cũng sẽ không hối tiếc gì đúng không Mướp !!!

Facebook Comments